Astarvn.com - Kĩ năng nào để với tới đỉnh Phan Xi Păng, vươn đến nóc nhà Việt Nam

299 Lượt xem

Đến ngọn núi Phan Xi Pang là một thể loại môn thể thao ngắm cảnh , có khoảng cách 3.145 m cùng bề mặt trái đất, trên chuyến đi chơi hành khách có thể bắt gặp rất nhiều khó khăn trắc trở. Hành khách còn có nhiều cung bậc cảm xúc của 1 chuyến chinh phục sự thật: sự ngăn cách của thời tiết, sự khổ cực, cực nguy hiểm...

Kĩ năng với tới đỉnh Phan Xi Păng, Vươn tới phú sĩ của Việt Nam

Thời gian phù hợp để leo núi Phan Xi Păng

Đến với nơi đây những người đến với nơi đây đều chọn trèo Phan Xi Păng từ các thời điểm nghỉ lâu trong 1 năm (giả dụ: Tết cổ truyền,giải phóng miền Nam 30/4,Tết dương …) Các ngày này lượng du khách lên Phan Xi Păng rất đông, có thể tới hàng nghìn người. Bởi vì khi không có lý do đặc biệt, có thời gian nghỉ dài mọi người phải né những thời điểm này, đi vào những tháng ngày bình thường sẽ thoải mái ăn nghỉ tốt hơn, và nếu có thể hành khách cần đi vào tháng 3.
Ngoài ra bạn nên đến đây vào thời điểm tháng 11 khi thời tiết chuyển sang lạnh thời điểm đó chưa lạnh hẳn, trời quang, ít sương mù, không mưa bởi chuyện thấy được những biển mây và ánh nắng rực rỡ ở trên ngọn núi là rất có thể xảy ra.

Chuyến hành trình chinh phục ngọn núi Phan Xi Păng

Hiện tại thì hành trình này không dễ tới những khách du lịch không tập luyện thể lực. Tại Trạm Tôn, sẽ mất hơn một ngày bạn mới có thể leo lên đến 1 trạm nghỉ ở khoảng cách 2.827 mét. Sang ngày hôm sau là tuyến leo lên ngọn núi Fansipan ở độ cao 3.144 m xong quay lại Trạm Tôn. Hơn tám km men theo đường đồi núi là không dễ gì.
Hành trình bốn ngày khó khăn hơn là đi đến theo "sống lưng" của dãy Hoàng Liên Sơn leo lên đỉnh cao Phan Xi Păng men theo lối đi từ Trạm Tôn và quay trờ lại thung lũng suối Cát Cát,Mường Hoa, đi theo sườn đông của dãy núi Hoàng Liên. Thế nhưng, lộ trình của chuyến hạ sơn không đơn giản một tý nào bởi hay phải len theo những con suối, vách đá ngay gần bờ vực với các tảng đá đầy rêu phong trơn trượt. Có nhiều du khách khi tới theo lộ trình này phải oà khóc, tuy nhiên được "hồi sinh" khi mà để bàn chân lên tới chóp.